Với các công nhân ở đất mỏ Quảng Ninh, bóng đá không chỉ là đam mê mà còn là cách rèn thể lực, giải tỏa áp lực và tiếp thêm động lực để gắn bó với nghề.
Nhiều năm làm công nhân bộ phận thông gió, thoát nước hầm lò tại Công ty Than Hòn Gai, anh Lê Văn Tú (đội Công đoàn Quảng Ninh) hiểu rõ sự khắc nghiệt của nghề khai thác than. Công việc hằng ngày của anh là “đi tiền trạm”, kiểm tra điều kiện an toàn trước khi công nhân đào lò, khai thác trực tiếp xuống lò.
“Từ tốc độ gió, nhiệt độ đến hàm lượng khí CO2, CH4, tất cả phải được đo đạc kỹ càng. Tôi từng đi các lò sâu 250m, 350m, càng sâu không khí càng khó thở, áp suất càng lớn khiến từng bước đi rất nặng, vận chuyển đồ cũng phải lựa, tránh va chạm”, anh bộc bạch.
Nói về hình ảnh lấm lem than đen xì, anh bảo không sợ bằng gặp sự cố bục nước hay bí khí. May mắn, các công nhân này được công ty, công đoàn quan tâm, hỗ trợ thêm trang thiết bị hiện đại, nước uống…
Còn anh Dương Tuấn Minh, công nhân Công ty kho vận Đá Bạc, lại gắn với những đoàn toa tàu chở than nặng hàng chục, hàng trăm tấn. Công việc là móc nối xích giữa các toa để xả than từ băng tải, do đó đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối, bởi một sơ suất nhỏ cũng có thể mất an toàn.
“Làm ngoài trời nắng nóng, tiếp xúc đầu máy, toa xe tải trọng lớn nên anh em luôn phải tuân thủ nghiêm quy trình an toàn. Báo bộ đàm liên tục để nắm được vị trí. Khi băng tải dừng mới được dọn than rơi” – anh Minh nói.
Điều khiến anh Minh gắn bó với công việc không chỉ là thu nhập mà còn là tình cảm đồng nghiệp.
Công việc theo ca kéo dài 12 tiếng, từ 6h30 – 18h30, nên thời gian đá bóng rất ít song ai cũng tranh thủ để xả stress, phục hồi sức khỏe. Đam mê bóng đá theo anh công nhân này qua năm tháng, từ sân ruộng lấm lem bùn đất đến sân mini cỏ nhân tạo.
Nhưng có lúc anh bị rách dây chằng, chấn thương nặng khiến anh phải nghỉ đá bóng 6 tháng. “Buồn đến mất ăn mất ngủ”, anh tâm sự và nói sau đó, anh được mọi người động viên, cố gắng phục hồi, duy trì công việc để tiếp tục với đam mê đá bóng.
Với anh Phạm Quang Nghĩa Tuổi, 29 tuổi, Công ty Than Vàng Danh, tình yêu nghề than đến từ chính gia đình. Cha anh từng có 33 năm làm khai thác hầm lò. Học xong THPT, anh chọn theo học Trường đại học Mỏ – Địa chất để nối nghiệp bố.
Những ngày đầu xuống lò, anh từng chán nản vì công việc quá vất vả. Nhưng đến bữa cơm tối, những câu chuyện của bố về vinh dự, ý nghĩa của nghề mỏ đã khiến anh thay đổi suy nghĩ.
“Bố nói nghề này vất vả nhưng đáng tự hào vì than tạo ra điện, tạo ra năng lượng để phục vụ cuộc sống”, anh chia sẻ.
Nhớ hình ảnh bố nhiều năm làm việc để nuôi gia đình, anh dần kiên trì học hỏi, thêm yêu nghề mình đã chọn. Dù công việc nặng nhọc, anh vẫn duy trì tập luyện bóng đá sau giờ làm với anh em đồng nghiệp.
Để chuẩn bị cho Giải bóng đá công nhân, viên chức Việt Nam 2026, anh phải đi 50km/ngày từ mỏ về sân tập, song không một lời kêu ca.
“Đi xa nhưng không thấy mệt vì được sống với đam mê, được khoác màu áo công đoàn”, anh nói.

